Nhà văn Mạc Can

Những bài viết về nhà văn Mạc Can

Với tôi, ngày nào cũng là Vu lan

Byadmin

Apr 21, 2021

Để có tiền lo cho cha mẹ già yếu, hàng đêm “hề” lại gắng diễn tuồng, làm hề. Dù lớn như vậy nhưng tôi vẫn muốn được nghe những câu chỉ dạy: “Can như thế này, Can như thế nọ nhé!”.

Thuở nhỏ lênh đênh sông nước, rồi lớn lên số phận cũng lênh đênh, cuộc sống trôi dạt nên nhiều khi ông không có khái niệm thời gian. Cũng vì không có một bến đỗ, mái ấm gia đình nên những ngày Tết, Vu lan… dường như không đến cũng không đi với Mạc Can.

Cha mẹ của nghệ sĩ-nhà văn Mạc Can người ngoài 80, người ngoài 90. Ở cái tuổi đó, bệnh viện nhiều khi là ngôi nhà thứ hai của họ. Thù lao từ viết văn, đóng phim, diễn ảo thuật… vẫn đủ cho cuộc sống hàng ngày của ông. Nhưng những ngày cha mẹ nằm bệnh viện, ông già gần 65 tuổi như Mạc Can lại chạy vạy đầu này đầu kia vay nóng, bán máy tính, thậm chí có cả ý định cầm chiếc xe duy nhất để lo cho cha mẹ…

Mẹ và ba viên gạch

“Hề già” Mạc Can sinh ra trong gia đình mà mái nhà là gánh hát. Cha cũng làm nghề ảo thuật, cuộc sống rày đây mai đó. Điều làm ông nhớ nhất về gia đình là sự nghèo khổ. Cả tuổi trẻ của mẹ ông trôi dạt theo gánh hát của chồng và con. Suốt thời gian rong ruổi, ước mơ duy nhất của bà là có được cái bếp lò để nấu những bữa cơm nóng cho chồng và con. Nhưng ước mơ đó vẫn không thực hiện được, bà lại kiếm ba viên gạch kê lên để nấu. Mỗi lần đoàn dừng chân diễn ở đâu, bà lại móc ra ba viên gạch gìn giữ để làm lò, nhóm bếp làm những bữa cơm. “Với số tiền ít ỏi nhưng khi nào bà cũng cố vun vén làm ra những món ăn rất ngon, đặc biệt là món nước mắm kho quẹt” – “hề già” ray rứt…

Khổ cực là vậy nhưng mẹ của Mạc Can vẫn một lòng trải hết tình thương cho các con. “Khi nào bà cũng hỏi thăm sao đứa này không ghé, đứa kia không lại… Suốt đời mẹ tôi chỉ mong muốn được gặp đông đủ các anh chị em của tôi. đứa nào không có bà lại hỏi han, đi tìm chỉ để nhìn thấy con một chút thôi cũng được.”

Kể về cha mình, Mạc Can không ít tự hào. trong mắt ông, ba ông luôn là người tài nhất. “Ba tôi là người ảo thuật nổi tiếng và giỏi nhất trong giới ảo thuật của ông thời đó. Người ta chạy theo xin ảnh, chữ ký như các ngôi sao hiện nay. Cụ đi biểu diễn đại nhạc hội, làm sân khấu… Nhưng cuộc sống vô tư và thời vàng son của cụ qua nhanh quá nên đến khi trở lại đời sống bình thường, ba tôi chẳng còn gì trong tay”.

Dù mắt mờ, tay run, trí óc không còn minh mẫn nhưng ngày ngày cha mẹ của Mạc Can vẫn ở nhà ngóng từ chiếc tivi cũ xì xem chương trình có con trai mình. “Khi nào tôi lên phim, mẹ đều nghe và nói thằng Can đó hả? Rồi lại hỏi mọi người trong nhà, nó còn diễn không, nó còn trên đó không (tức trong tivi). Mẹ là “fan” hâm mộ cực kỳ quý giá!” – Mạc Can tự hào kể về mẹ.

Vay nóng lo cho tuổi già ba mẹ

Những ngày này, công việc của ông là chạy đi chạy về Hóc Môn đóng một vài tiểu phẩm, tham gia vai phụ trong hai bộ phim Taxi và Vó ngựa trời Nam. Ông còn phải cố viết vài truyện ngắn và ráng cho xong tập tiểu thuyết “Tờ vé số cuối cùng”. Máy tính đã bán, bây giờ ông lại viết truyện ra giấy và nhờ người ta đánh máy lại. Nhìn xa xăm, hề Mạc Can tâm sự: “Tôi có thể viết mỗi năm hai quyển sách và nhiều truyện ngắn nhưng hiện nay bấn loạn nhiều thứ nên năng suất viết kém đi. Tôi là con người mà, đâu phải thần thánh gì đâu!”.

Bây giờ, những gì ông làm là “ăn đong” từng bữa. Mỗi ngày ông phải kiếm cho đủ tiền để trả lãi khoản vay nóng. Đồng lãi khá cao nhưng khi nào ông cũng nói “Người ta giúp mình, nếu không có số tiền đó làm sao được? Lãi hôm nay chưa trả kịp thì mai trả”. Nhưng “hề già” vẫn không khỏi ngậm ngùi khi nói đến nguyên số tiền gốc chưa trả được…

Cuộc sống hiện tại là vậy nhưng khi nhắc đến cha mẹ, khuôn mặt nhăn nheo của hề già lại giãn ra, mắt nheo, vui vui hơn tí chút. “Có khi một ngày tôi về thăm hai cụ hai ba lần, có khi ba ngày không ghé. Tôi về xem hai cụ ra sao và trên cả là tìm sự an ủi của cha mẹ. Dù lớn như vậy nhưng tôi vẫn muốn được nghe những câu chỉ dạy: “Can như thế này, Can như thế nọ nha!” – “hề già” cười hóm hỉnh.

Chiều muộn, ai đó nhắc ông bữa nay là rằm tháng Bảy, đang là mùa Vu lan. “Hề già” lại lầm lũi đi về. Thương cha mẹ, hề lại gắng chạy ra trước đám đông diễn tuồng mua vui cho thiên hạ. “Tôi không muốn ai nhìn mình, vậy mà mỗi đêm tôi làm mặt buồn thì ai cũng cười vì tôi là anh hề. Bi kịch không?” – “hề già” bâng quơ.

QUỲNH TRANG

(Báo điện tử Pháp Luật thành phố Hồ Chí Minh)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *