Nhà văn Mạc Can

Những bài viết về nhà văn Mạc Can

Từng yêu nhầm đàn ông

Byadmin

Mar 31, 2021

Lâu nay, những ai yêu quý Mạc Can chỉ biết ông là “nhà văn trẻ” hoặc “ông hề già”… Lần đầu tiên, ông bộc lộ về những góc khuất của đời mình: chuyện tình yêu. Cùng nghe ông kể chuyện này còn có nhà thơ Phan Vũ.

Cách nay khoảng 15 năm, một hãng làm phim quảng cáo của Hong Kong đến TP HCM làm phim quảng cáo máy nhắn tin, lúc đó máy nhắn tin đang thời thịnh hành. Không hiểu sao họ chọn quay ở Việt Nam, chắc là vì chi phí thấp. Mạc Can được chọn đóng vai anh chàng “ngố” nghễnh ngang, nghiêng tai lên trời trong vài giây.

Để chọn được người đóng vai này, đoàn làm phim đã bắt cóc Mạc Can ngủ lại đêm trong khách sạn để sáng mai quay sớm. Do nói tiếng Quảng Đông khá rành nên ông đã bắt chuyện được với cô hóa trang tuổi cũng “sồn sồn” cỡ ông. Sau đó, cô nàng về nước và thường xuyên thư từ cho Mạc Can. Chỉ có vậy ông đã xem đây như một mối tình “phương xa” và luôn hoài nhớ.

Nhưng người Mạc Can yêu sâu nặng và thầm lặng nhất lại là một “nữ tì” trong gánh hát đi lưu diễn khắp nơi. Những năm còn nghèo khó, hộp hóa trang của gánh hát nghèo chỉ có bột màu trắng, lọ nồi màu đen và bao nhang làm màu đỏ…

Chứng kiến thân phận người con gái sống cảnh đào kép lưu lạc, Mạc Can đã thầm yêu, ông gọi vui: “Anh hề yêu nữ tì”. Thế rồi cuộc sống bèo dạt mây trôi, ông bặt tin cô nữ tì để mang một mối tình đơn phương mãi mãi.

Mạc Can cũng có lần “yêu” nhầm… đàn ông. Trong một đêm mưa gánh hát không diễn, mọi người phải sống trong nhà lồng của một ngôi chợ ở miền Tây, ông nhìn thấy bóng dáng một tóc dài trên căn gác nhà dân gần đó. Nhiều đêm liền trời mưa và đêm nào cũng thấy bóng tóc dài. Mạc Can bắt đầu tơ tưởng thế nhưng ông đã thất vọng khi lân la đến gần. Hóa ra bóng hồng là… một chàng trai đang thất tình, thề để tóc dài chờ người yêu.

Ngồi nghe Mạc Can kể mà nhiều lúc không tin nổi câu chuyện có thật. Nhà thơ Phan Vũ năm nay 85 tuổi đôi lúc nhíu mày suy nghĩ rồi cười tủm tỉm. Hỏi ông: “Sao mấy chuyện tình hay như vầy ông không viết sách!”. Mạc Can nói: “Có chớ, tui đang viết về những người thương mình và những người mình yêu. Mỗi người một đoạn ngắn khoảng 1.500 chữ”.

Mạc Can cho biết, ông có một người con gái duy nhất hiện mang quốc tịch Nhật, thỉnh thoảng cháu cũng về Việt Nam trong những lần dẫn đoàn khách Nhật sang làm ăn và thăm ông. Con gái của Mạc Can năm nay 28 tuổi, nghĩa là mối tình sét đánh của ông với người đàn bà Nhật kia diễn ra cách đây gần 30 năm.

Khoảng đầu năm 1980, một đoàn làm truyền hình của Nhật đến TP HCM quay cảnh các chợ. Đoàn làm phim này tìm được Mạc Can vào vai người đi chợ để giới thiệu các sản vật Việt Nam. Sở dĩ họ chọn Mạc Can vì ông là diễn viên rất gần gũi với quần chúng. Vai diễn của ông là đi chợ một cách tự nhiên để những nhà quay phim ghi hình trực tiếp chứ không đạo diễn hay hóa trang gì hết.

Trong đoàn làm phim này có bà Yoko đi theo phụ trách tài chính như phát thù lao, lương cho những người tham gia. Lúc đó Mạc Can khoảng 35 tuổi còn bà Yoko lớn hơn ông vài tuổi. Mạc Can kể: “Chẳng hiểu bà ta quý tui điều gì mà như có tiếng sét ái tình”. Và điều gì đến đã đến như “đoạn phim” cao trào nhất về mọi cuộc tình… Nhà thơ Phan Vũ ngồi bên cười khề khà: “Ông cũng rất đào hoa và yêu kiểu Mỹ nhỉ!”.

Khoảng 2 năm sau, kể từ ngày bà Yoko về Nhật, Mạc Can nhận được một lá thư với nội dung ngắn gọn thông báo: “Ông đã có một đứa con gái với tôi”. Mạc Can cho biết: “Tui không hiểu phụ nữ Nhật nhưng bà Yoko nói chỉ muốn đứa con là của riêng mình, nên thông báo để tui biết chứ không có ý định gì bắt buộc tui làm cha”.

Nghiễm nhiên, người đàn bà Nhật này cũng không hề xem Mạc Can là chồng mình. Tuy nhiên, mấy năm gần đây, hai mẹ con bà Yoko thường xuyên sang TP HCM làm ăn và đều mời Mạc Can đến ăn cơm trong những nhà hàng Nhật tại quận 1.

Mạc Can cho xem ảnh con gái trong máy tính xách tay ông luôn mang theo bên mình. Nhìn ảnh cô gái tươi cười với phong cảnh nước Nhật và so sánh với Mạc Can thấy có nhiều điểm rất giống. Nhưng khi gợi ý xin ảnh để in báo thì Mạc Can nguầy nguậy lắc đầu: “Anh xin ảnh thì tui cho còn in báo thì không được”. Theo ông, bà Yoko không muốn điều đó, nghĩa là không muốn ông tiết lộ quá nhiều về mình.

Mạc Can nói: “Tui sao cũng được nhưng phải tôn trọng người ta, nhất là bà Yoko đến nay vẫn sống độc thân”. Kỷ vật mà đứa con gái Nhật tặng bố là chiếc máy tính xách tay “mới cáu” ông luôn kè kè mang theo bên mình, vì ngay cả họ tên của cô gái cũng theo mẹ hết…

(Theo Thể Thao Văn Hóa)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *