Nhà văn Mạc Can

Những bài viết về nhà văn Mạc Can

Nhà văn vướng “nghiệp” diễn viên

Byadmin

Mar 31, 2021

Việc nhà văn đóng phim có lẽ cũng không quá trái nghề, bởi âu cũng là sự hóa thân.

Khán giả Việt Nam đã quá quen thuộc với gương mặt nhà văn Mạc Can trong trong vai trò diễn viên chuyên đóng các vai hài cả trên sân khấu lẫn điện ảnh. Cuộc đời ông có nhiều ngã rẽ, số phận nhiều khúc quanh, nghề nghiệp và tình ái – chuyện nào cũng đầy những “tình tiết văn học” (chẳng hạn ông có một người con gái hiện đang định cư tại Mỹ cùng mẹ người Nhật Bản, nhưng mẹ của con gái nhất định không coi ông là chồng). 

Nghiệp diễn theo ông từ thuở thanh niên cho đến lúc xế chiều, trải qua bao thăng trầm, biến cố; lắng nghe bao tâm sự của bạn nghề, bạn đời… khiến một ngày nghệ sĩ Mạc Can cầm bút viết văn như một lẽ tất yếu. Mạc Can viết văn muộn, khi bước vào độ tuổi “cổ lai hy” nên bạn bè thường gọi đùa ông là “nhà văn trẻ”.

Bản thảo tiểu thuyết “Tấm ván phóng dao” may mắn rơi vào tay “bà đỡ” Lê Minh Khuê (lúc đó còn làm biên tập viên cho Nhà xuất bản Hội Nhà văn). Được nhà văn giàu kinh nghiệm tận tình góp ý, chỉnh sửa, khi sách được phát hành đã tạo thành một bất ngờ lớn trên văn đàn. Cũng trong năm đó, Mạc Can giành giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam và ít lâu sau ông được kết nạp vào hội. 

Các nhà văn Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Quang Lập, Phạm Ngọc Tiến tham gia “Đêm hội làng năm ấy”

Nhà văn không biết… chấm câu

Nếu trên sân khấu, diễn viên Mạc Can sở hữu bí quyết nhà nghề để chinh phục khán giả qua các tiết mục ảo thuật thì trong văn chương, có một “bí mật nghề nghiệp” mà chỉ khi đọc bản thảo gốc của nhà văn Mạc Can mới biết: đó là ông không biết… đánh dấu chấm câu. Khi bản thảo gửi đến nhà xuất bản, bị kêu ca nhiều quá, ông bèn nghĩ ra cách đánh dấu (..) – dấu hai chấm đặt nằm ngang sau mỗi câu văn và bảo biên tập viên thấy dấu câu nào phù hợp thì điền vào giúp.

Diễn nhiều, viết hay nhưng đời sống của Mạc Can chưa bao giờ khá giả. Chiếc laptop cổ lỗ để ông viết văn cứ vài ngày lại giở chứng, phải mang ra cửa hàng quen nhờ sửa. Một lần anh thợ sửa máy tính năn nỉ: “Con xin chú để con làm ăn, chú cứ mang cái máy này ra sửa hoài, người ta nghĩ tay nghề con yếu, mất uy tín, chẳng có khách nào dám vào sửa nữa…”. Nghe vậy, nhà văn thấy tội nghiệp quá nên hứa: “Chú sửa nốt lần này, viết xong cuốn tiểu thuyết, bán cho nhà xuất bản sẽ sắm cái laptop mới”. 

Theo antd.vn

Related Post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *