Nhà văn Mạc Can

Những bài viết về nhà văn Mạc Can

Mạc Can viết văn như làm ảo thuật

Byadmin

Feb 15, 2021

Mạc Can vừa xuất bản cuốn sách thứ 3 của ông “Những bầy mèo vô sinh”, một kỷ lục đáng nể trong làng văn, bởi vì ông mới bắt đầu được công nhận là nhà văn từ năm 2005, khi “Tấm ván phóng dao” ra đời. Với “ông hề già” này, mỗi khi ngồi viết văn, là ông có cảm giác mình đang được sống một cuộc đời khác trên trang giấy, một cuộc đời không có chữ “hẩm hiu”…

Không nói tiếng người

Đây là cuốn tiếu thuyết thứ 3 của Mạc Can, sau “Tấm ván phóng dao” và “Phóng viên mồ côi”, càng đọc, người ta càng thấy ngạc nhiên bởi không thể ngờ được trí tưởng tượng của ông lại bay bổng và huyền diệu đến thế. Tiểu thuyết là một câu chuyện viễn tưởng chỉ nói về chuyện bồ câu và lũ mèo hoang, hình ảnh con người gần như mờ nhạt, nhưng lại có thể khiến bất cứ ai cũng phải giật mình. Bởi thoát ra khỏi thế giới bồ câu biết nói tiếng người và những con mèo hoang được nhân bản vô tính biết chụp vi ảnh để tàn sát loài người, thì câu chuyện chính là hai mặt giữa thiện và ác; giữa bình yên vô lo và đầy rẫy những mưu mô toan tính. Mạc Can giống như một người nằm nấp đâu đó “nghe trộm” những gì đang diễn ra trong thế giới của bồ câu và mèo hoang để rồi “dịch” nó sang tiếng người.

Bồ câu biết nói, nhưng chỉ nói những từ tử tế, dễ nghe. Bồ câu không trêu chọc, không khinh khi, không nói tàn độc, không nói câu gì làm mất lòng ai. Bồ câu thật thà, không mâu thuẫn. Thế giới của bồ câu yên bình, trong veo và phẳng lặng. Nhưng cũng chính vì vậy mà thế giới đó bị bầy mèo vô tình xâm chiếm. “Lũ mèo lội qua sông đen ngòm” áp đảo và xé nát cái khoảng không yên bình. 

Sau khi cuộc chiến chấm dứt, xóm Bồ Câu đã nằm dưới những cánh chim. Người ta đi tìm, chỉ thấy cái xóm yên bình trong veo này nằm “li ti tận chân mây”. Có khi, nó hiện lên trong sương sớm rồi lại biến mất khi trời đổ nắng. Cái xóm Bồ Câu – mong ước của con người về một thế giới yên bình mãi mãi, không có chiến tranh, tội ác và những mưu mô toan tính – chỉ là một thiên đường hư ảo nằm ở phía chân trời. Tuy chỉ dày 254 trang, nhưng đây là cuốn sách mà Mạc Can đã thầm lặng viết trong mấy năm vừa qua, xóa đi sửa lại nhiều lần. và gửi gắm khá nhiều trải nghiệm. Mở đầu bằng chuyện tình bồ câu của gia đình ông Chín rồi thêm rất nhiều “gia vị” được lồng ghép trong khung cảnh hiện thực huyền ảo, Mạc Can đã dẫn dắt bạn đọc đi từ mối quan hệ gần gũi giữa ông SuDa -người chạy xe ôm và ông Già Ba – nhà văn, nhà nghiên cứu về mèo và những biến động của đời sống thông qua sự xuất hiện của những bầy mèo vô sinh…

Mạc Can Fan’s Club

Vào nghề viết khá muộn nhưng chắc hiếm có nhà văn nào như ông, được bạn đọc yêu quý và xây dựng một trang web riêng cho mình ở địa chỉ http://maccan.it.tt, (*) trên đó lưu giữ tất cả những gì liên quan đến ông. Lạc vào trang web này, người ta sẽ càng cảm thấy khó hiểu, bởi một con người như ông, xuất thân từ một gánh hát trôi nổi trên sông Tiền, vào làng giải trí với tư cách một ảo thuật gia, một cây hài trên sân khấu, trên màn ảnh, rồi cuối cùng lại bỏ hết để ngồi viết văn, không hiểu ông sẽ còn đem đến một điều bất ngờ nào nữa. Với hàng trăm ngàn những bạn đọc tự xếp mình vào Mạc Can Fan’s Club (Câu lạc bộ những người hâm mộ Mạc Can) thì ông đúng là một niềm tự hào của họ.

Rất hiếm khi Mạc Can vắng mặt ở quán cà phê số 81 đường Trần Quốc Thảo (TPHCM), vì đó là nơi ông thường ngồi cùng những người bạn bè văn nghệ sĩ của mình. Đi theo ông già vóc dáng nhỏ thó này là một chiếc xe máy thuộc vào hàng “khủng”, bởi chắc cả trái đất này không còn chiếc thứ 2 nào “cà tàng” hơn nó. Một hôm chiếc xe máy biến mất, bạn bè hỏi thăm, ông nói tỉnh queo: “Tôi cho rồi”. ông kể: “Có một người làm thợ hồ cứ ngồi nhìn chiếc xe của tôi đăm đăm, anh ta ao ước giá như có một chiềc xe như thế, sẽ chuyển nghề đi chở nước đá giao cho các quán ăn, chắc chắn sẽ “đổi đời”. Tôi thương quá, mình “rách” vậy rồi mà còn có người rách hơn, thế nhưng thương nhất là đến lúc tôi bảo cho anh đó cái xe, anh đó còn không tin, không dám nhận. Trời ơi là trời, bây giờ người ta còn không tin vào lòng tốt nữa hả trời? Tui phải dắt xe đến tận nhà, trao hết giấy tờ mới xong xuôi”.

Ảo thuật con chữ

64 tuổi đời mà Mạc Can vẫn nay đây mai đó, lo cho con cái nhà cửa đàng hoàng, ông “xin phép” vợ cho ra…ở riêng, chẳng phải đề “tòm tem” nhăng cuội, mà là đi thuê nhà để được sống một mình với những con chữ- thứ với ông giờ thiêng liêng hơn hết thảy mọi thứ trên đời. Trước khi đi ông chỉ dận vợ một câu: “Bà nhớ lấy số mobile của tui, có gì thì kêu tui về ngay nha” rồi dấn thân vào kiếp…”đi hoang” nay đây mai đó. Ông thuê nhà trọ ở những xóm bình dân, chán lại chuyển chỗ khác. 

Không thể phủ nhận rằng văn ông càng lúc càng hay, thế nên nghe chuyện ông xé 500 trang bản thảo cuốn “Phóng viên mồ côi” để viết lại từ đầu vì “đọc thấy chưa sướng”, ít người tin là thực dù nó là chuyện thực. Trong cái “láp tóp’, (máy tính xách tay) phải băng bó bằng băng dính và keo con voi của Mạc Can, lúc nào cùng có dăm bảy “phai” (flle) đang sáng tác dở, viết cái này thấy chán, ông đóng lại để viết sang cái khác, vài ngày hết chán lại mở ra. Mạc Can viết văn y như thể khi ông làm ảo thuật trên sân khấu.

Chưa khi nào quên thân phận “thằng hề” giữa đám đông mà gần hết cuộc đời luôn đeo bám ông, Mạc Can bảo chỉ có trên những trang viết, ông mới được sống một cuộc đời khác hẳn, một cuộc đời không có chữ “hẩm hiu”. không có những ngày mưa đói dài cùng gánh hát.

(Theo Nông thôn ngày nay)

(*): Link trang maccan.it.tt đã hỏng. Link mới: https://maccan.tapbut.com/

Related Post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *