Nhà văn Mạc Can

Những bài viết về nhà văn Mạc Can

Nhà văn nói chuyện “ăn” tết

Byadmin

Feb 5, 2021

Với người làm việc dính líu đến chữ nghĩa, Tết vừa là dịp nghỉ ngơi, vừa là thời gian để nghĩ ngợi. 

Nhà văn Mạc Can: Tết là lúc tôi “hưởng” lạc

“Hưởng” lạc theo kiểu ngày Tết của Mạc Can là ngồi một mình, nhâm nhi tô đậu phộng (lạc) luộc đầy tú hụ còn nóng ấm, bốc khói. Nhà văn “trẻ” này quyết định, mùng 1, 2, 3 sẽ chỉ ngồi nhà, ngưng suy nghĩ để lấy đà lao vào làm việc trong năm mới. Bởi vì với ông, hai năm vừa qua là hai năm đáng nhớ nhất trong cuộc đời: Làm được nhiều việc, mà mọi việc đều vuông tròn. Vì thế mà năm 2007 này, ông ước có nhiều việc để làm. Với ông, làm nhiều và hiệu quả chính là niềm vui vô bờ bến. 

Mạc Can từng được sách kỷ lục Guiness Việt Nam chọn là nghệ sĩ tham gia nhiều hoạt động nghệ thuật nhất. Năm qua, ông giữ một vai trong phim truyền hình Xóm suối sâu rất ấn tượng. Rồi sau đó là một vai chính trong Cải Ơi vừa giành HCB Liên hoan truyền hình toàn quốc

Tiểu thuyết Phóng viên mồ côi của ông đã giao xong bản thảo cho NXB Trẻ, chờ ra lò trong năm mới. Tập truyện Người ruồi do “ông bầu” Văn Mới là Trần Đại Thắng đặt hàng ngay từ khi thai nghén ý tưởng, cũng đã viết được hơn quá nửa, sẽ ra mắt trong năm 2007. Như một con lắc, Mạc Can cần mẫn đong đưa giữa văn chương – điện ảnh.  

Hỏi ông: “Ngày Tết thấy nhớ món ăn gì nhất?” Ông cười tỉnh queo “Thèm tép mỡ quá chừng!”. Tép mỡ đâu phải tự nhiên mà có. Phải mua mỡ về “thắng” thành tép, trong khi hồi nhỏ nhà ông chẳng có tiền mà mua mỡ. Tết về, Mạc Can cứ thèm cái món béo ngon này. “Nước mắm kho quẹt bỏ tép mỡ thì hết sảy!”. Bây giờ ông còn thích thêm món cà ri Ấn Độ cay xé lưỡi. Ông nói ăn xong một bữa cay hít hà, rỏ cả nước mắt nước mũi, có chuyện buồn cũng sẽ trôi đi hết, lại thấy đời nhẹ nhõm, đáng yêu.  

Và Mạc Can nhớ bạn bè của thời “lang bạt sông nước”. Năm 8 tuổi, ông đã là hề xiếc thực thụ. Chú hề nhí tới vùng nào cũng có bạn. Diễn đình, diễn chợ, chỗ nào chú cũng “tuồn” vé ra ngoài lì xì cho đám bạn lóc nhóc, ưu tiên vô cửa xem. Ở trên chú diễn mà ở dưới đám bạn nhấp nhổm: “Diễn lẹ lẹ đi mày, còn đi hái bần, đi chơi với tụi tao nữa chứ!”.

Ghe xiếc không ăn Tết cố định được, ở lâu lắm là 3 ngày rồi phải dong đi chỗ khác kiếm cơm. 27-28 Tết gánh hát nằm chèo queo, bụng đói meo, đám bạn nhí biết nên đem gạo, cá mắm cho gia đình chú hề Mạc Can.

Bây giờ, khi Tết đến, “hưởng lạc” một mình chán, ông chạy chiếc xe gắn máy “bèo nhèo” của mình đi về Thủ Thừa, Cần Đước, Cần Giuộc… nhìn cảnh mà nhớ những bạn bè ngày xưa, nhớ về những tình cảm nồng ấm.  

Theo E-van

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *