Nhà văn Mạc Can

Những bài viết về nhà văn Mạc Can

Người nói tiếng bồ câu

Byadmin

Feb 5, 2021

Người nói tiếng bồ câu (NXB Thanh Niên) – tập truyện ngắn mới nhất của Mạc Can – vừa được xuất bản chưa bao lâu đã đứng vị trí thứ 5 trong danh sách những sách bán chạy nhất trong tháng 5-2006, theo thống kê của Tổng công ty Phát hành sách. Tuổi Trẻ có cuộc trao đổi ngắn với nhà văn Mạc Can xung quanh tập truyện này.

Một số truyện trong tập sách này như Mổ heo, Con cua màu rêu…mang màu sắc liêu trai chí dị. Ông có thấy mình khá thuận tay ở thể loại này?

– Tôi rất thích truyện liêu trai, “cộng thêm” là nhà ảo thuật nên trong đầu thường có những luyến láy. Ở độ tuổi này, sáu mươi mấy năm sự đời trôi qua mắt mình, nhìn cái gì cũng trùng hết. Nên khi viết truyện, tôi khoác cho nó một màu sắc liêu trai chí dị, để nói những điều mình muốn bằng một cách khác, lạ hơn.

Truyện ngắn nào ông tâm đắc nhất trong tập?

– Như con cháu mình, đứa nào mình cũng thương, nhưng mà có những đứa tử tế, mình thích nó hơn một chút. Tôi thích nhất Người đưa thư vui tính. Tôi viết bằng giọng của đứa con nít trong truyện, cũng là cháu nội tôi. Tôi chẳng lập ngôn gì hết, nhưng qua những câu chuyện mình kể, tôi mong người ta sống tử tế với nhau.

Truyện thứ hai là Người ngắm trăng, mang chút màu sắc giả tưởng. Chính bản thân tôi bị lâm vào tình cảnh như nhân vật. Vì sửa chiếc máy tính bị hư mà chân tôi bị dính keo, không gỡ ra được suốt mấy tiếng. Tôi đã cảm nhận cái đau thật sự trong suốt thời gian viết truyện này. 

Nhiều nhân vật trong truyện của ông là những người thất cơ lỡ vận hoặc có phần đời không suôn sẻ, có bao giờ khi viết, ông khóc với nhân vật của mình không?

– Khóc hoài chứ! Tính tôi thương người, hay xúc động. Nhiều lúc cứ vừa viết, vừa khóc. Như trong truyện Người đưa thư vui tính, đoạn Hiếu em giấu bàn tay bị bầm vì lo cô giáo mình có thể thất nghiệp, viết đến đó, tôi khóc luôn! 

Nhưng viết vẫn là niềm vui lớn nhất của ông lúc này?

– Được chơi với chữ là một niềm vui. Người ta gọi là con chữ, còn tôi gọi là “bé chữ”. Khi nào bỏ một chữ đã viết, tôi lại nói: “Bé chữ vui lòng đứng ra đây chút xíu, xí chừng ông coi có chỗ nào được, ông bỏ con vô nghen”. Nhưng cũng có khi đến lúc cần, mình lại quên, rồi mình lại xin lỗi nó. Vừa cực mà vừa rất thú vị. Có những lúc khi viết, tôi hình dung có một đám chữ tự nguyện chạy vô, tự xếp hàng giùm ông Can vì “ổng mệt rồi!”.

Trong thời gian này, bận bịu mà vui, tôi đang viết bốn cái cùng lúc: tiểu thuyết Phóng viên mồ côi, tiểu thuyết liêu trai mang tên Người ruồi,một tạp văn khoảng 300 trang và một kịch bản truyền hình.

(Theo Tuổi Trẻ)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *